“Ta không thích lộ diện, cứ ở phía sau làm vài việc vặt là được rồi.” Phương Xán Nhiên lắc đầu, “Vả lại, ta từng có chiến tích ở Linh Hư thành, lỡ như có ngày bị người ta đào bới ra thì cũng phiền phức lắm.”
Hạ Linh Xuyên cười: “Ta cũng thế thôi. Thiên Cung hận không thể lột da lóc xương ta, sao ta dám đường đường chính chính đến Mưu quốc làm quan chứ?”
Ngay cả Chu Nhị nương còn biết không nên đến Mưu quốc tìm chức quan để khỏi bị bán đứng, lẽ nào đạo lý này hắn lại không hiểu?
“Thật ư?” Phương Xán Nhiên buột miệng, “Ta thấy ngươi vốn không cam chịu dưới trướng kẻ khác thì đúng hơn.”




